Home / Trong Nước / Du Lịch Miền Trung / Cố đô Huế – Bức tranh thiên nhiên tú lệ, sơn thủy hữu tình!

Cố đô Huế – Bức tranh thiên nhiên tú lệ, sơn thủy hữu tình!

Cố đô Huế thân thương gợi lên cho bạn những gì?!

– Là vùng đất cố đô với biết bao di tích lịch sử, văn hóa còn lưu truyền cho đến ngày hôm nay?!

– Là chốn thiên đường của vô số thắng cảnh say lòng người, các điểm tham quan đẹp như mơ như thật?!

– Là thành phố của nền ẩm thực phong phú, nền ẩm thực cung đình Huế nổi danh khắp ba miền Bắc Trung Nam?!

Cố đô Huế – Bức tranh thiên nhiên tú lệ, sơn thủy hữu tình!

Hãy cùng godulich.com khám phá du lịch Huế, để xem thành phố này có gì lại khiến cho nhiều người chết mê chết mệt đến như vậy?!

Chùa Thiên Mụ – Ngôi chùa đẹp nhất xứ Huế!

Thành phố Huế từ trước đến nay vốn nổi danh quy tụ nhiều danh lam thắng cảnh, các di tích lịch sử, đền chùa cổ kính luôn khiến cho du khách nhớ mãi khó quên. Trong các ngôi chùa cổ điển xưa nhất phải kể đến Thiên Mụ, nơi ra đời sự tích của vị chúa Nguyễn đầu tiên xứ Đàng Trong. Có thể nói, ngôi chùa này không những đẹp, linh thiêng mà còn gắn liền với câu chuyện truyền thế xưa ơi là xưa. Hãy cùng godulich.com tìm hiểu về ngôi cổ tự này nhé!

Chùa Thiên Mụ – Ngôi chùa đẹp nhất xứ Huế!

Tương truyền, khi Nguyễn Hoàng làm Trấn thủ xứ Thuận Hóa, ngài đã đích thân đi xem xét địa thế vùng đất Thừa Thiên để làm cơ sở, chuẩn bị mưu đồ mở mang bờ cõi, xây dựng giang sơn cho dòng họ Nguyễn sau này. Trong một lần rong ruổi bên bờ sông Hương, ngược lên phía đầu nguồn, ông bắt gặp một ngọn đồi nhỏ nhô lên dòng nước trong xanh uốn khúc, thế đất tựa hình con rồng đang ngoảnh đầu nhìn lại. Vô cùng ngạc nhiên vì vị trí độc đáo ở nơi đây, Nguyễn Hoàng hỏi thăm người dân địa phương thì mới biết ngọn đồi này mang danh Hà Khê. Cũng khá kỳ lạ khi ngài nghe người dân nhắc về hình ảnh một bà lão mặc áo đỏ, quần lục xuất hiện trên đồi vào ban đêm và nói với mọi người rằng: “Một ngày nào đó, sẽ có một vị chúa hùng mạnh đến đây lập chùa, tụ linh khí, làm bền long mạch, cho nước Nam ngày càng thịnh vượng”. Từ đó, nơi đây mang danh Thiên Mụ Sơn, tức là núi Thiên Mụ. Tư tưởng lớn của chúa Nguyễn Hoàng dường như cũng bắt nhịp với ý nguyện của người dân địa phương nên ngài đã cho xây dựng một ngôi chùa trên đồi, hướng nhìn ra sông Hương, đặt tên Thiên Mụ Tự, tức là chùa Thiên Mụ.

Đó chỉ là truyền thuyết còn trên thực tế thì nơi đây vốn đã tồn tại một ngôi chùa của người Chàm – khu di tích được nhắc đến trong sách Ô châu cận lục của Dương Văn An vào năm 1553. Nhưng mãi cho đến năm 1601 với quyết định của chúa Nguyễn Hoàng thì ngôi chùa này mới chính thức được xây dựng.

Chùa Thiên Mụ – Ngôi chùa đẹp nhất xứ Huế!

Theo sự phát triển và hưng thịnh của Phật giáo xứ Đàng Trong, chùa Thiên Mụ được xây dựng và phát triển quy mô hơn trong thời chúa Nguyễn Phúc Chu (1691 – 1725). Đến năm 1710, chùa Thiên Mụ đúc một chiếc chuông lớn có khắc một bài minh trên đó. Sau này, bốn năm sau, chúa lại cho trùng tu chùa với hàng chục công trình kiến trúc vô cùng đồ sộ như điện Thiên Vương, điện Đại Hùng, nhà Thuyết Pháp, lầu Tàng Kinh, phòng Tăng, nhà Thiền,….. Tuy nhiên, có lẽ là do sự bào mòn của thời gian, biến động lịch sử mà nhiều công trình trong số đó không còn nữa. Chúa Nguyễn đã từng đích thân viết bài văn bia nói về việc xây dựng lại công trình kiến trúc ở nơi này, ông còn ca ngợi triết lý của đạo Phật, ghi rõ sự tích của Hòa thượng Thạch Liêm – Người đã có công lớn trong việc giúp vị chúa Nguyến này chấn hương sự phát triển của Phật giáo ở Đàng trong. Tấm bia được đặt trên lưng một bức tượng rùa đá rất lớn, trang trí đơn giản nhưng hoa tiết cực kỳ tinh xảo.

Quy mô được mở rộng, cảnh đẹp tự nhiên động lòng người khiến cho chùa Thiên Mụ từ đó cho đến ngày hôm nay trở thành ngôi cổ tự lộng lẫy nhất ở xứ Đàng Trong. Năm tháng trôi đi, biết bao dấu tích của thời gian khắc lên ngôi chùa thiêng như là nơi đây đã từng được dùng để làm đàn Tế Đất dưới triều Tây Sơn (khoảng năm 1788) rồi nó lại được trùng tu dưới thời của các triều vua nhà Nguyễn. Mãi cho đến năm 1844, nhân dịp lễ mừng bát thọ, tức là sinh nhật thứ tám mươi của bá Thuận Thiên Cao Hoàng Hậu, vợ của vua Giang Long, bà nội của vua Thiệu Trị, đức vua đương thời đã cho xây dựng chùa Thiên Mụ với quy mô lớn hơn nữa. Như là xây thêm tháp Từ Nhân (Sau này đổi tên thành Phước Duyên), đình Hương Nguyện và dựng lại hai tấm bia ghi chép thơ văn của đức vua.

Chùa Thiên Mụ – Ngôi chùa đẹp nhất xứ Huế!

Tháp Phước Duyên có thể nói là biểu tượng của ngôi chùa Thiên Mụ. Xét về chiều cao thì nó cao hơn 21m, bao gồm 7 tầng, được xây dựng ở phía trước của ngôi chùa. Mỗi tầng tháp Thiên Mụ đều thờ tượng Phật. Bên trong tháp có cầu thang được xây dựng theo hình xoắn ốc dẫn lên trên cùng, nơi trước đây thờ tượng Phật bằng vàng. Phía trước tháp Phước Duyên là đình Hương Nguyện.

Chùa Thiên Mụ nằm trong top 20 danh lam thắng cảnh nổi tiếng của đất Kinh kỳ, gắn liền với bài thơ Thiên Mụ chung thanh do đích thân đức vua Thiệu Trị sáng tác và ghi vào bia đá dựng gần cổng chùa. Vào năm 1862, dưới thời vua Tự Đức, để cầu mong có con nối dõi, đức vua kiêng kị từ “Thiên” phạm húy trời nên cho đổi tên thành “Linh Mụ”. Sau này, mãi cho đén năm 1869 thì nhà vua mới lại dùng tên Thiên Mụ như trước. Do đó, trong dân gian người ta truyền lưu cái hai danh gọi, thích dùng tên nào thì gọi tên đó.

Chùa Thiên Mụ – Ngôi chùa đẹp nhất xứ Huế!

Sự tàn phá của thiên nhiên đã khiến cho chùa Thiên Mụ bị thiệt hại rất lớn. Đó là trận bảo khủng khiếp ở năm 1904 đã khiến cho vô số công trình của chùa bị hư hỏng, gần như không thể chỉnh sửa, tu bổ lại được, trong số đó đình Hương Nguyện bị sụp hoàn toàn. Các đợt trùng tu lớn nhỏ về sau, chùa Thiên Mụ mới dần khôi phục lại như thuở ban đầu. Ngoài các công trình kiến trúc như tháp Phước Duyên, điện Đại Hùng, điện Địa Tạng, điện Quan Âm cùng bia đá, chua đồng,….. thì chùa Thiên Mụ của ngày hôm nay vẫn còn sở hữu vô số cổ vật quý báu, không chỉ về mặt lịch sử mà còn mang tính chất nghệ thuật. Các bức tượng Hộ pháp, tượng Thập Vương, tượng Phật Di Lặc, tượng Tam Thế Phật… hay những câu đối hoành phi,… điều ghi dấu một thời vàng son đã đi qua của chùa Thiên Mụ.

Trong khuôn viên của chùa Thiên Mụ là cả một công trình vườn tượng rực rỡ. Nơi đó có hòn non bộ của vị tổ nghề hát tuồng Việt Nam – Đào tấn được đặt gần chiếc xe ô tô – di vật của vị cố Hòa thượng Thích Quảng Đức để lại trước khi ông châm lửa tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp Phật giáo cảu chế độ Ngô Đình Diệm vào năm 1963. Phía cuối khu vườn chính là mộ tháp của cố Hòa thượng Thích Đôn Hậu, vị trụ trì lừng danh của chùa Thiên Mụ, người đã cổng hiến cả cuộc đời mình cho các hoạt động ích đạo, giúp cho đời.

Chùa Thiên Mụ – Ngôi chùa đẹp nhất xứ Huế!

Nằm bên bờ sông Hương mộng mơ của miền Trung đầy nắng và gió, chùa Thiên Mụ với các công trình kiến trúc cổ kính đã góp phần điểm tô cho bức tranh thiên nhiên xứ Huế thêm duyên dáng, tràn đầy tình thơ ý hóa. Tiếng chuông chùa ngân vang như linh hồn của vùng đất cố đô, vang vọng mãi theo dòng thời gian, theo dòng nước chảy của sông Hương đi qua trước Kinh Thành rồi xuôi về biển, đọng lại trong lòng du khách phương xa là nỗi niềm vươn vấn chốn Thiền Kinh, nỗi niềm của Huế xưa.

Xem thêm: Kinh Nghiệm & Cẩm Nang Du Lịch Huế.

Cầu Trường Tiền – Nét đẹp nên thơ của chốn Thiền Kinh.

“Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp

Em theo không kịp, tội lắm em anh ơi!

Bấy lâu mang tiếng chịu lời

Anh có xa em đi nữa, cũng tại ông Trời nên xa”

Dù đã trăm năm qua đi, cây cầu Trường Tiền duyên dáng trên dòng sông Hương, chứng nhân của bao biến động lịch sử, để lại biết bao vết sẹo nhưng vĩnh viễn nó vẫn là biểu tượng tuyệt đẹp của mảnh đất cố đô.

Cầu Trường Tiền – Nét đẹp nên thơ của chốn Thiền Kinh

Theo tư liệu lịch sử ghi lại, vào năm 1897, cầu Trường Tiền được khâm sứ Trung kỳ Levécque giao cho hãng Eiffel của nước Pháp nổi tiếng với công trình Tháp Eiffel ở thủ đô Paris thiết kế và hoàn thành trong năm 1899. Cho đến ngày hôm nay, cầu Trường Tiền đã nối đôi bờ sông Hương trong suốt 114 năm qua và có tuổi đời nhiều hơn so với cầu Long Biên – Cây cẩu nổi tiếng của thủ đô Hà Nội.

Về tên gọi thì cầu Trường Tiền có nhiều cái danh khác nhau. Dưới thời vua triều Nguyễn, cầu mang tên Thành Thái, sau này thời thế chiến thứ nhất, cầu lại đổi tên thành Clémenceau – tên của một vị thủ tướng nước Pháp. Ở thời nhà Nguyễn, cầu lại mang tên cầu Nguyễn Hoàng, người đã có công khai phá mở mang vùng đất Thuận Hóa giữa thế kỷ 16 cho đến đầu thế kỷ thứ 17 và cuối cùng là cầu Trường Tiền (Tràng Tiền) do vị trí của cầu bắt qua sông Hương đến gần xưởng đúc tiền xưa kia của triều đình nhà Nguyễn. Khi hoàn thành, cầu Trường Tiền có 6 nhịp dầm thép ghép theo hình vành lược có chiều dài hơn 400m, lòng cầu 6m, mặt cầu lát bằng ván gỗ lim.

Cầu Trường Tiền – Nét đẹp nên thơ của chốn Thiền Kinh

Thời gian qua đi, dòng lịch sử thay đổi theo thời gian, trăm năm biển cả hóa nương dâu, cầu Trường Tiền vẫn đứng đó, duyên dáng trên mảnh đất Thiền Kinh, trải qua bao thay đổi, biến cố đau thương, thăng trầm của xứ Huế, khiến cho người ta rung động không thôi.

Đến năm 1904, cơn bão khủng khiếp đã khiến cây cầu thép bị hư hỏng nặng nề, có nhiều đoạn bị hất đổ xuống dướng lòng sông. Hai năm sau, cầu được trùng tu như cũ, mặt đầu được đúc bằng bê tông cốt thép. Đến năm 1937, dưới thời vua Bảo Đại, cầu Trường Tiền lại được mở rộng hành lanh hai bên dành cho người đi xe đẹp và đi bộ. Và cầu cũng có các ban công phình rộng ra để nghỉ chân, ngắm cảnh hoặc tránh đường qua lại. Chín năm sau, cầu lại bị sập hai phía tả ngạn do bom mìn trong chiến tranh Việt – Pháp. Đến năm 1953, cầu lại được sửa chữa như cũ. Năm 1968, cầu Trường Tiền lại một lần nửa đổ gục xuống dòng sông Hương xanh biếc. Mãi cho đến năm 1991, cây cầu này lại được trùng tu lần nữa và kéo dài thêm 5 năm. Năm 2002, Trường Tiền được lắp đặt hệ thống chiếu sáng hiện đại.

Cầu Trường Tiền – Nét đẹp nên thơ của chốn Thiền Kinh

Vị trí cũng như số phận trong hơn 100 năm qua đã khiến cho Trường Tiền không chỉ đơn thuần là cây cầu mà còn là một phần quan trọng trong lịch sử của mảnh đất cố đô. Dù cho các cây cầu khác được dựng lên, bắc qua sông Hương như cầu Bạch Hổ, cầu Phú Xuân, cầu Bãi Dâu… nhưng cầu Trường Tiền vẫn là cây cầu tiêu biểu nhất của vùng đất cố đô.

Đi qua xứ Huế mộng mơ, khách du lịch vẫn ít nhất một lần bước qua cây cầu Trường Tiền để nhìn thấy nhịp cầu cong cong in bóng xuống dưới dòng sông xanh tuyệt đẹp với các tà áo dài tìm thướt tha, duyên dáng, cùng mấy con thuyền lặng lẽ trôi dưới chân cầu, đi qua những tán hoa phượng đỏ rực nơi đầu cầu đất Huế.

Xem thêm các bài viết về du lịch miền Trung:

Sông Hương – Đóa hồng lộng lẫy của thiên nhiên xứ Huế.

Có lẽ hình ảnh sông Hương đã quá quen thuộc đối với người dân xứ Huế, quá thân thương đối với du khách khi đến với mảnh đất cố đô. Chẳng cần mất thêm thời giờ để nói về vẻ đẹp của dòng sông này nữa, đã có quá nhiều những nghệ sĩ, thi sĩ, các bậc tài danh, những người đi trước đã ca ngợi dòng sông này hết lời rồi. Tốt nhất, phải đến tận nơi, đắm mình vào nó, hòa vào đời sống của chính con sông ấy để rồi khám phá, chiêm nghiệm và tự cảm nhận mới thấu hết được vẻ đẹp dịu dàng của con sông Hương ấy.

Sông Hương – Đóa hồng lộng lẫy của thiên nhiên xứ Huế

Vẻ đẹp của Sông Hương phải chăng chính là do Trời – Đất sinh ra, là bàn tay tọa hóa dành nhiều thời gian để ‘nặn’ ra bức tranh thiên nhiên này?! Nó là đóa lan rừng thơm ngát, là nàng mỹ nữ tuyệt thế, là sắc đằm thắm của đóa hoa hồng rực lửa nở trong sương sớm, khum khum giữ lại miếng cánh mỏng manh đọng lại giọt sương nhỏ, long lanh.

Kinh đô Phú Xuân bên bờ sông Hương không quá lớn, dẫu cho triều vua Minh Mạng tiếp nối đời vua Gia Long là hai giai đoạn phồn vinh nhất trong lịch sử của tổ quốc kể từ thời Cổ Loa cho đến Phú Xuân. Lúc bấy giờ, lãnh thổ rộng lớn, sản vật phong phú, dân cư đông đúc vô cùng. Đó là một thời đại phồn vinh và hưng thịnh. Chiều từ Bắc đến Nam, từ ải Bắc cho đến mũi Cà Mau, ruộng đồng bao la bát ngát, cò bay mỏi cảnh. Chiều từ Đông sang tây, từ lũy Trấn Ninh đến đảo Hoàng Sa, Trường Sa là rừng vàng, là biển bạc trong khi dân số chưa đến 5 triệu người. Vậy mà chốn kinh thành nhỏ bé ấy lại trở nên khiêm nhường vô cùng, nép bên dòng sông Hương, nhún mình xuống như hòa thành một. Ấy cũng là cách ứng xử văn hóa, ứng xử rất quân tử của người dân Huế trước tạo vật trời đất.

Sông Hương – Đóa hồng lộng lẫy của thiên nhiên xứ Huế

Dẫu cho thiên nhiên khắc nghiệt, dẫu cho đất cát khô cằn thì sản vật từ chính dòng sông cùng các mảnh vườn được dòng sông tưới tắm bằng trí tuệ cũng như tài khéo đã khiến cho cư dân châu thổ sông Hương sáng tạo ra cho mình và cộng đồng một nền văn hóa ẩm thực vừa dân dã mộc mạc lại sang trọng, cao quý. Trong đó ẩn chứa cả một kho tàng tri thức Việt, bác đại tinh thâm về tự nhiên và xã hội. Cá bống thệ kho rim, bát canh cá dìa ngon ngọt, tô cơm hến nồng nàn, trái vả xanh kho chung với tôm thịt, thậm chí cát, sạn móc từ đáy sông xây dựng kinh thành… là những gì sông Hương rút ruột dâng ra cho cuộc đời suốt cả trăm năm qua. Dòng sông ấy thực sự là chiếc nôi ấm, mềm sản xuất ra các câu họ, điệu lý vang vọng trong thời gian và không gian để rồi nuôi dưỡng nên một tình yêu lịch sử và thiên nhiên sâu đậm, ru hồn, vỗ về con người xứ Huế thân thương.

Ở đó còn có các làng nghề đẹp như tranh nằm trải dọc hai bên bờ như chuỗi ngọc long lanh, đem đến cho mảnh đất Kinh kỳ những sản phẩm của sự sáng tạo và tài hoa tuyệt thế:

Ru em, em “théc” cho muồi

Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu

Mua vôi chợ Quán, chợ Cầu

Mua cau Nam Phổ, mua trầu chợ Dinh

Chợ Dinh bán áo con trai…

…Gió đưa cành trúc la đà

Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương…

Câu hát ru em ấy cứ thế mà dài ra chẳng khác nào một danh mục đa dạng về các điểm đến cần tìm trong đời sống sinh hoạt thường ngày. Sông Hương xứ Huế, ngoài vẻ đẹp tự nhiên, không chút son phất, không chút bị trần, nó còn đọng lại trên đó nhịp sống cần lao của những người lao động. Phải chăng chính vì vậy mà vẻ đẹp của con sông Hương bao đời nay vẫn thế, tự thân, kín đáo, đằm thắm và thẳm sâu không dễ gì nhận biết.

Sông Hương – Đóa hồng lộng lẫy của thiên nhiên xứ Huế

Sông Hương tựa như nàng kiều nữ, sắc hương vẹn toàn, tài sắc tuyệt đỉnh. Dù nhan sắc là thiên nhiên bạn tặng nhưng tài năng hoặc nói cách khác chính là văn hóa thì đó là cả một gia tài lớn lao do nhiều đời tạo dựng, bồi đắp. Sông Hương trăm năm qua vẫn vậy, một đóa hồng trong thiên nhiên hoa lệ, tỏa sắc hương quyến rũ mê người. Các giá trị nhân văn, những công trình kiến trúc đô thị đôi bời chính là những giọt sương long lành khiến cho bông hồng ấy càng thêm duyên dáng tự bao đời.

Xem thêm các bài viết về du lịch miền Trung:

 

Cố đô Huế thân thương gợi lên cho bạn những gì?! - Là vùng đất cố đô với biết bao di tích lịch sử, văn hóa còn lưu truyền cho đến ngày hôm nay?! - Là chốn thiên đường của vô số thắng cảnh say lòng người, các điểm tham quan đẹp như mơ như thật?! - Là thành phố của nền ẩm thực phong phú, nền ẩm thực cung đình Huế nổi danh khắp ba miền Bắc Trung Nam?! Hãy cùng godulich.com khám phá du lịch Huế, để xem thành phố này có gì lại khiến cho nhiều người…
Chùa Thiên Mụ - Ngôi chùa đẹp nhất xứ Huế! - 94%
Cầu Trường Tiền - Nét đẹp nên thớ của chốn Thiền Kinh. - 94%
Sông Hương - Đóa hồng lộng lẫy của thiên nhiên xứ Huế. - 94%

94%

Cố đô Huế - Bức tranh thiên nhiên tú lệ, sơn thủy hữu tình với các điểm tham quan nổi tiếng Chùa Thiên Mụ, Cầu Trường Tiền, Sông Hương. Click xem thêm!!!

User Rating: 5 ( 2 votes)

Check Also

Du lịch Huế với các điểm đến thú vị trong ngày hè 2017

Du lịch Huế luôn chiếm vị trí không nhỏ trong các tour du lịch hè …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *